- He he, hôm nay chấp cô Hiền gọi tên ! – Tôi bỏ tọt viên kẹo vô miệng.
- Xí, toàn đợi nước tới chân mới nhảy ! – Vy thè lưỡi trêu.
- Ơ…hay nhể ! – Tôi ngượng ngập gãi đầu.
- Mà, hôm giờ N bận gì thế ? Ra về cũng ko về chung với người ta, toàn lỉnh đâu mất ! – Em ấy phụng phịu.
- Thì bận, chuyện gấp lắm ! – Tôi cố gắng lắm mới giữ được mình ko phun ra bí mật trước vẻ mặt đang hết sức dễ thương của em nó.
- Vậy thôi, ko hỏi nữa, ghét ! – Em ấy oánh vai tôi rõ…nhẹ.
- Hì, đến lúc rồi biết ! – Tôi cười tình.
Giờ anh ngữ hôm nay, tôi hết ngồi nhấp nhỏm rồi mắt cứ nhìn đăm đăm cô Hiền, thế mà cô chẳng buồn kêu tên tôi lấy 1 lần. Đúng là đời học sinh, hôm mình không học bài thì lại bị núm đầu lên, hôm mình học hành đầy đủ nghiêm túc mong cho được dò bài gỡ điểm thì lại thất vọng khi hết giờ dò bài mà ko đến lượt mình, tôi ngán ngẩm gục luôn đầu xuống bàn, đến khi em Vy ném cái nắp viết vào đầu thì tôi mới giật mình ngẩng mặt lên, và khiếp đảm khi nhận ra em nó đang nhìn tôi với ánh mắt hình viên đạn.
Chap 48 :
Lúc chiều về, tôi lại ghé nhà sách tìm dây ruy-băng và thứ gì đó nhỏ gọn cỡ hạt tiêu nhưng đủ màu sắc, có thể xỏ xuyên qua khả dĩ làm thành hạt châu trang trí được. Nhưng lượn lờ mãi mà vẫn ko tìm ra được dây ruy-băng nào có kích cỡ siêu nhỏ như tôi muốn, vì các cửa hiệu thì toàn bán dây ruy-băng và hạt châu cỡ bự để trang trí cây thông Noel thật kìa. Đang thẫn thờ hình như vận may lúc sáng nay vẫn còn đeo theo, trong đầu tôi chợt nảy ra ý tưởng mới, thế là ba chân bốn cẳng tôi phóng ngay đến tiệm bán…vải và kim chỉ may mặc.
Đúng như tôi nghĩ, ở những hàng kim chỉ thì lúc nào cũng có bán các loại chỉ đủ màu sắc cỡ nhỏ và dày hơn chút, nhưng quan trọng nhất tôi đã tìm ra thứ gì để làm hạt châu siêu nhỏ mà lại có thể xỏ xuyên qua dây chỉ.
- Cô ơi, còn mấy hạt tròn tròn mà để cố định đầu kim khâu ko cô ? – Tôi hỏi người bán.
- Ừ, con lấy bao nhiêu ? – Cô chủ tiệm tươi cười.
- Cô cho con xem thử vài loại ! – Tôi háo hức, cảm giác như tôi đã đúng.
Quả thật là hôm nay trời phật thương tôi, nghĩ gì có nấy, tôi bước ra khỏi tiệm kim chỉ với 1 bọc ny-lon đầy những sợi chỉ đủ màu sắc và các hạt tròn đủ màu sắc dùng để cố định đầu kim, mà tôi quyết định sẽ cho nó làm hạt châu.
Tôi chạy vội qua nhà K mập, may quá nó cũng vừa về nhà.
- Ê tìm ra rồi mày ơi ! – Tôi hớn hở khoe.