- Haizz, sao cái gì Mai cũng giỏi hết vậy ? – Tôi buông bút dựa lưng vào ghế thở hắt ra.
- Chắc khuya rồi nên N mệt đấy ! – Nàng cười mỉm dọn giấy viết.
- Ko phải, còn cờ nào khác ko ? – Tôi nổi sĩ diện.
- Ừ…, cờ vây ? – Tiểu Mai e dè nhìn tôi.
- Cờ vây là cờ gì ? – Tôi trợn mắt.
- Là…, thôi, chắc giải thích lâu lắm, còn cờ tướng nữa ? – Nàng lắc mái đầu.
- Ờ được đó, lấy cờ tướng ra đi ! – Tôi quyết tâm rửa hận, đằng nào cờ tướng tôi cũng thuộc dạng có số má, từ nhỏ đã lê la quanh mấy bàn cờ tướng của người lớn đánh trong xóm, rồi luyện với ông ngoại, ít ra trước giờ tôi chưa từng gặp đối thủ cùng lứa.
Nhưng lần này tôi cẩn trọng hơn, lỡ Tiểu Mai lại toàn diện nữa thì có mà độn thổ, tôi đi cờ chậm rãi, thỉnh thoảng lại nhấm trà rồi gật gù suy nghĩ y chang ông cụ non, làm Tiểu Mai thỉnh thoảng cười khúc khích.
- Chiếu pháo trùng ! – Tôi gõ cờ đánh chách 1 tiếng.
- Ơ… hic ! – Nàng giật mình, sau đó nhận thua.
Trời ko phụ người tài mà, ít ra khoản cờ tướng tôi có thể hơn được Tiểu Mai, vậy nên những ván sau tôi toàn lựa những nước hiểm hóc mà đánh.
- Chiếu tướng bắt xe, sao đây, mất tướng hay mất xe ? – Tôi cười khoái trá.
- Ứ…, biết mình tệ rồi mà đánh mạnh tay dzạ, hic ! – Nàng bĩu môi.
Được thể tôi lại đánh hiểm hơn nữa, rồi thích thú nhìn Tiểu Mai tựa cằm đăm chiêu suy nghĩ, đôi mày nhíu lại bên làn tóc mai khẽ rũ xuống, gò má cao hồng lên, thỉnh thoảng nàng lại cắn môi do dự
, ặc nghĩ đến đây tôi chẳng dám nghĩ thêm nữa, ko khéo nhìn riết rồi quên luôn em Vy thì khốn, thế nên tôi quyết định… phóng hạ đồ đao, sẽ đánh cờ nhẹ tay hơn để tránh tình trạng nàng cứ ngồi suy nghĩ với dáng vẻ mê hoặc nam nhân này.
- Sao thế ? Đầu bốc khói rồi kìa ! – Tôi cà khịa.
- Để suy nghĩ đi mà, hic ! – Tiểu Mai ngúc ngắc mái đầu.
- Ừ, có mà nghĩ đến mãn đời, hì hì ! – Tôi cười khổ, xem ra nàng ta vẫn chưa chịu phục.
Tôi tay chống cằm ngồi dựa lưng vào ghế, nhìn ra ngoài đường, vắng lặng như tờ ko một bóng người, cũng phải thôi, giờ này có người ngoài đường hoạ hoằn là ăn trộm ấy chứ. Nghĩ lại ngày hôm nay cũng dài thật, mới vừa đi chơi với em Vy xong mà giờ đã ngồi nhà Tiểu Mai, cứ như đời thay đổi 180 độ, mà đúng là thức đêm mới biết đêm dài, chơi đủ trò nãy giờ mà trời vẫn chưa sáng.