- Ui da….này thì giận ! – Vy đấm tay vào ngực tôi một cái “ Chành “
Làng nước ơi, tôi đùa chút mà em nó đánh tôi muốn thổ huyết đến nơi, tôi thả vai em ấy ra mà ôm ngực thở hồng hộc.
- Ơ…có sao ko ? Vy …nhẹ tay rồi mà ! – Em ấy lo lắng quay sang hỏi.
- Thế ra đó…ực…là nhẹ hở ? Mạnh là thế nào nữa đây ? – Tôi vờ đau nhăn mặt.
- Ko đâu…vậy là mạnh rồi đó..còn đau ko N ? – Vy cắn môi nói.
- Chữa thương đi, mới hết đau ! – Tôi tranh thủ.
- Chữa…mà chữa làm sao ? – Em ấy tròn mắt ngạc nhiên.
- Thì đây nè, hì hì ! – Tôi vỗ vỗ vào vai tôi, ngầm bảo em nó tựa vào đi.
- Quỷ sứ, giỏi chọc người thôi ! – Nói vậy nhưng Vy vẫn khẽ tựa vai tôi, đôi má hồng lên.
- Thế lúc sáng nay là ko giận N thiệt à ? Tôi tò mò hỏi.
- Ừ…trông cái mặt vậy ai mà giận cho được! – Em véo mũi tôi.
- Hì, thì N có làm gì sai đâu ! – Tôi gãi đầu cười.
- Tuỳ N, đó là do ý N thôi, Vy không quản được, chỉ cần….. ! – Tự nhiên em ấy ngừng lại.
- Chỉ cần gì ? – Tôi ngơ ngác hỏi.
- Thì…thôi về, tối rồi ! – Em nó mặt đỏ lựng, đứng dậy đáp.
- Ơ…này..chưa nói xong mà ! – Tôi đứng dậy theo hỏi dồn.
- Tự hiểu đi, ngốc quá mà ! – Vẫn quay lưng trả lời.
- Èo….ừ , thì về ! – Nói đoạn tôi dắt xe ra.
Dọc đường về, em Vy vui lên thấy rõ, cứ khẽ hát mãi, tuy rằng tôi chẳng nghe em nó hát cái gì, cứ câu được câu mất, thỉnh thoảng lại giật giật áo tôi :
- Nhà Vy bên này nè ông ơi, nãy giờ cố ý chạy sai 3 lần rồi nha ! – Em ấy cười cười trách yêu.
- Ủa vậy hả ? Bữa nay đường xá lạ quá ! – Tôi giả ngu
- Xạo nữa, cho người ta về đi mà, ba mẹ mong lắm ! – Vy bĩu môi vờ đáp như con nít thủ thỉ
- Ừ, thấy nàng năn nỉ ta cũng xiêu lòng, thôi cho về ! – Rồi tôi quay xe chạy về hướng nhà em ấy.
- Hì hì, tốt ! – Em cười thật tươi, lại khẽ hát.
- Vậy N về ha, ngủ ngon ! – Tôi cười tình với em ấy.
- Ừa, ngủ ngon, mai gặp ! – Vy níu 2 tay để sau lưng, chân nhón nhón khẽ nghiêng người qua lại, nhìn yêu quá đi mất.
- Hì, về đây ! – Rồi tôi co chân đạp thẳng.
Dọc đường về tôi lại bắt chước em ấy, cứ ồm ồm mà hát, nhờ vậy tự tôi phát hiện ra tôi cũng có khiếu hát lắm, hay ko thua gì mấy ca sĩ trên tivi, có khi sau này tôi đi con đường làm nghệ thuật ấy chứ ! Mãi nghĩ với tự cười 1 mình mà tôi chạy lố qua nhà cả đoạn, khốn nạn cái thân đã rã rời tay chân mà não nó ko chịu điều khiển cho chính xác, cứ đê mê như bị trúng mê hồn hương, tối về phải đóng cửa bế khí vận công mới được, hề hề !